banner quang cao
QUẢNG CÁO
Liên hệ: ad@yxine.com


Thành viên
   
Tên
Mật mã
Lưu mật mã
   

Bài viết nóng
Bình luận nhiều nhất
Báo động về tình trạng kiến thức của sinh viên SK&ĐA
Phim người lớn - Nghệ thuật hay đồi trụy ?
Những cô gái chân dài: Làm phim "đúng chất"
Nghĩ về kĩ xảo trên phim Việt
Dãy núi Brokeback - Về một mối tình bị cấm đoán
Gái nhảy 2: Sự bất ngờ không lường!
Hình tượng diễn viên hành động
Hulk - Gã khổng lồ của bảng doanh thu 2003?
Được xem nhiều nhất
Phim người lớn - Nghệ thuật hay đồi trụy ?
Phim võ thuật châu Á
Siêu Nhân: Lời nguyền - Phim mới - Hoạt hình mới
Phim ảnh nhìn vấn đề tình dục trẻ vị thành niên ngày một tinh tế hơn
Những anh chàng to con
Đêm qua xem phim lãng mạn
Đồng tính luyến ái - Một đề tài hay bị né tránh trên màn ảnh
Im lặng nào, chúng tôi đang xem phim hoạt hình!
Cao điểm nhất
Phim chiếu rạp cuối tháng 10
Chủ tịch LHP Cannes: "Dòng phim tác giả đang gặp khó khăn"
Những điều bạn không được dạy ở trường điện ảnh (Phần II)
Những điều bạn không được dạy ở trường điện ảnh (Phần I)
Big Fish vs. Forrest Gump
Thế nào là một phim đậm tính Mỹ ngày nay?
Saving Private Ryan - Giải cứu Danh dự
Oscar 2006: Phản ánh một thế giới đầy mâu thuẫn
Bài viết mới nhất
Nguyễn Hoàng Điệp: Đối mặt với những khán giả thông minh
Lời giải bài toán phim lịch sử Việt?
Inception - Hiện thực trong mộng tưởng
"Đánh cắp giấc mơ" của Nolan và Leo
Thế giới phim của Dũng Digital
Bài học mới về sự thiếu hiểu biết
Cannes bối rối
Dostoyevsky tạo thành một dòng phim

Bình luận mới

Chuyên mục

Tìm kiếm
Từ khoá 
(ít nhất 3 ký tự)
Trong
OFF Telex Vni
 

Toàn tập

Trực tuyến
Hiện tại: có 1 yxizens và 61 khách đang trực tuyến trong yxine:
DuckyCk,
Tổng số thành viên: 17178
yxizen mới nhất: ZeusEagle

 

Cảm nhận
 
Gửi bởi: 294u ngày 17/04/2005
| Xem: 3688 | Bình luận: 6 | Đánh giá: 5/5
 
Talk to Her - Hòn vọng thê


Em biết không, hôm nay khi anh đi xem vũ kịch anh đã gặp một người đàn ông. Ông ta đã khóc trong vở kịch ba lê, em à” – Benigno nói với Alicia như thế. Trong khi nói, anh thoăn thoắt dọn dẹp phòng ốc cho cô. Đây không biết là lần thứ mấy Benigno tâm sự với Alicia. Cũng bốn năm rồi còn gì từ khi Alicia bắt đầu một đời sống mới. Tai nạn xe cộ không kết thúc cuộc đời cô một cách nhanh chóng và đột ngột. Nhưng, có lẽ một sợi dây mỏng manh nào đó đã giữ Alicia lại thế gian này.


…ngày xửa ngày xưa …

Bà nhẹ vuốt tóc tôi. Vào những ngày mưa gió như thế này tôi luôn sợ hãi. Nhất là cái bóng đêm dày đặc bên ngoài và những cơn gió lớn, những trận mưa ào ạt không ngớt và những tia sấm chớp cứ chốc chốc lại loé sáng. Đêm nay ba bận đi công tác xa không về còn mẹ thì bận họp ở công ty, ông thì sang nhà cô Hai chơi đến sáng mới về nên ở nhà chỉ còn hai bà cháu. Tôi khẽ nép mình vào bà sát hơn một chút. Bà cứ xoa xoa cái lưng, gãi gãi cái tôi làm tôi thích thú không thể tả. Tôi và bà thức đợi mẹ về. Tôi vòi bà kể chuyện cho tôi nghe. Bà cất giọng và bắt đầu kể chuyện cho tôi nghe. Lần nào bà cũng đồng ý kể chuyện cho tôi mặc dù bà biết tôi sẽ rơi vào giấc ngủ sau phần mở đầu của câu chuyện. Hôm ấy, bà kể cho tôi nghe câu chuyện “Hòn vọng phu”. Câu chuyện kể về nàng Tô Thị - một người con gái luôn một lòng son sắt chờ chồng đi chinh chiến ở phương xa. Nàng bồng con đứng ngóng trông chồng trên mỏm đá. Ngày này qua ngày khác nàng vẫn đứng đấy, đội nắng đội mưa đội cả tình yêu của chính mình. Tình yêu của nàng là một mối tình loạn luân. Người đời có thể chê trách nhưng trong lòng nàng, nàng luôn tôn thờ mối tình sâu đậm đó. Tôi thiếp đi khi bà kể đến đoạn nàng Tô Thị bồng con lên non cao. Chuyện gì xảy ra sau đó tôi đều không biết. Khi mở mắt tỉnh dậy, tôi thấy trời đã sáng. Mẹ đã đi làm, bà đã ngồi sau bếp nhặt rau. Tôi nhớ đến câu chuyện của bà và nàng Tô Thị đêm qua. Tôi không muốn hỏi bà kết thúc của câu chuyện ấy vì tôi sợ một kết thúc buồn sẽ làm cho tôi khóc. Ừ, tôi vẫn đang vẩn vơ nghĩ đến nàng Tô Thị vào cái hôm nàng bồng con lên núi trông chồng. Tôi hy vọng rằng, ngày hôm ấy, cái ngày mà tay nàng ẵm con, chân nàng leo dốc, mắt nàng dõi về một phương trời xa xăm cũng là một ngày nắng đẹp như ngày hôm nay…

Đã nhiều năm rồi khi tôi nghe bà kể chuyện nàng Tô Thị. Tôi lớn lên, ngủ quên khi ấu thơ đã về, ngủ say khi thiếu niên đã sang, và thức dậy khi thành niên đã cận. Khi tôi tỉnh dậy, nàng Tô Thị vẫn đứng đó chờ chồng. Nàng có một lòng bền bỉ phi thường mà một đứa như tôi không thể nào có. Nếu tôi như nàng thì có lẽ tôi đã ngủ quên mất rồi. Nhưng cho dù tôi có lười nhác cách mấy thì cũng đã đến lúc tôi phải “dậy mà đi”. Tôi chuẩn bị hành lý để ngày mai lên đường đi học ở phương xa. Tối hôm ấy, tôi vẫn vòi bà kể chuyện nhưng tôi không vòi bà một câu chuyện thần tiên, cái mà tôi muốn là câu chuyện về cuộc đời của bà. Bà cười khẽ và vẫn chiều lòng đứa cháu yêu. Bà bắt đầu kể về cuộc đời của bà, của một người đàn bà mà mãi mãi tôi không bao giờ quên. Bà lớn lên bên dòng sông Hương núi Ngự. Mười bảy tuổi bà đã biết may vá để giúp ông cố ngoại tôi - một ông chủ tiệm may ở thành phố Huế. Rồi ông đến, gặp, yêu, và cưới bà. Sau đó bà cùng ông vào Sài Gòn lập nghiệp. Và cứ thế cuộc đời của bà cứ chìm cứ nổi. Tôi nghe loáng thoáng rồi thiếp đi. Chiều hôm sau, trước khi ra phi trường, tôi ôm bà và nói: “Bà ơi, bà cũng chính là môt nàng Tô Thị đấy bà ạ”. Nàng Tô Thị của bà là những tháng ngày cùng ông đồng cam chịu khổ khi lạ nước lạ cái, xa nhà xa quê. Nàng Tô Thị của bà là mười hai lần lâm bồn đau đớn khôn cùng. Nàng Tô Thị của bà là những lần chờ đợi ngày hai vợ chồng an cư lập nghiệp. Nàng Tô Thị của bà là những ngày tháng trông chờ những đứa con khôn lớn thành người. Nàng Tô Thị, nàng Tô Thị của bà tôi sẽ không bao giờ hoá đá…


…ngày nảo ngày nao…

Nàng Tô Thị của bà tôi là một người phụ nữ. Vâng chỉ có một người phụ nữ mới có thể như thế. Một lòng chung thủy, son sắt chờ chồng. Một lòng đau khổ đồng cam cộng khổ cùng chồng. Một lòng bao dung không quản khó nhọc nuôi con khôn lớn cùng chồng. Những tấm lòng to lớn đó không đủ để khắc hoạ chân dung nàng Tô Thị. Nàng Tô Thị còn là những bữa cơm chiều nóng sốt, những công việc nhà oằn nặng đôi vai. Những nàng Tô Thị đó phải chăng là bà tôi, mẹ tôi, chị tôi, hay những người phụ nữ đang ngày ngày thu vén công việc gia đình gọn gàng ngăn nắp? Những nàng Tô Thị đó chẳng khi nào than vãn một tiếng khi những công việc nhàm chán đó cứ lặp đi lặp lại từ năm này qua tháng nọ. Vâng, phụ nữ là như thế. Đảm đang, chịu đựng như thế. Nếu phụ nữ như thế thì đàn ông sẽ như thế nào? Đàn ông là những ngày đi làm về khuya. Đàn ông là những người hay nhậu nhẹt say xỉn. Đàn ông là những cái bạt tai, những lần “thượng cẳng tay, hạ cẳng chân” với vợ, với con. Đàn ông là những lần cặp kè gái gú, vui chơi hoan lạc quên cả ngày về. Đàn ông là nằm khểnh xem tivi trong khi vợ đang loay hoay dưới bếp. Đàn ông là nhanh nhảu chiều chuộng những cô tình nhân và bỏ mặc khi vợ đang loay hoay với bữa cơm chiều hay với tiếng con khóc thâu đêm suốt sáng. Đàn ông là những kẻ tự cho mình là hay, không bao giờ mó tay vào những công việc đàn bà như chợ búa, bếp núc. Đàn ông là những kẻ luôn luôn vênh mặt “không bám váy đàn bà” nhưng ngày nào cũng há mõm chờ cơm của mẹ, của vợ, của chị hay em gái nấu. Đàn ông là như thế. Đàn ông khắp trên cái thế giới này là như thế. Chỉ ngoại trừ một người. Đó là Benigno.



…ngày nảy ngày nay…

Benigno thương Alicia. Benigno yêu Alicia. Anh yêu cô bằng cả một trái tim. Ừ, trái tim có tâm thất, tâm nhỉ. Rồi trái tim có cả những mạch máu toả đi khắp cơ thể. Tình yêu của Benigno dành cho Alicia đong đầy trong tâm thất và tâm nhĩ, lan tràn trong từng mạch máu và hiện diện trong khắp cơ thể của anh. Tôi cứ trông chờ một điều gì đó lãng mạn sẽ xảy ra. Chẳng hạn như câu chuyện hoàng tử giải cứu công chúa, hay một tình yêu cao cả giữa những người chênh lệch về giai cấp tuổi tác, hoặc là một tình yêu mãnh liệt vượt qua rào cản của sự ngăn cấm, hận thù của các bộ phim tình cảm lê thê lướt thướt thường thấy. Nhưng không, chuyện tình giữa Benigno và Alicia là một cuộc tình chưa chín. Alicia chưa bao giờ yêu Benigno. Cô còn hơi sợ hãi anh nữa là đằng khác. “Ở hiền gặp lành”, ông trời vẫn không nỡ để Benigno ôm mãi một mối tình câm. Có lẽ người sợ sẽ có một anh chàng Trương Chi thứ hai nên người đã làm cho Benigno và Alicia gần lại với nhau. Tôi nghĩ là Thượng đế thương cho anh chàng ngày nào cũng vén rèm cửa nhìn ngắm Alicia ở lớp tập múa ba lê nên ông đã bị xúc động bởi ánh mắt và tấm lòng chân thành của anh. Thượng đế chỉ nối cuộc sống của Alicia với trần gian bằng những hơi thở đều đặn. Ngài đã cho Benigno nhìn thấy cái vội vã của người thầy dạy ba lê khi bà chạy đến bệnh viện. Và từ đó trở đi, không gì có thể ngăn cách Benigno và Alicia nữa.

Ngày ngày, anh lo cho cô như một người mẹ lo cho một đứa con gái. Anh trang trí căn phòng của cô đẹp và nên thơ lắm. Anh ở với cô mỗi ngày. Trừ tám tiếng đi ngủ ra thì giờ nào, phút nào Benigno vẫn ở bên Alicia. Anh đọc sách cho cô nghe, cô giảng giải cuộc đời cho cô hiểu, và trò chuyện cho cô vui. Mỗi sự kiện xảy ra cho Benigno, Alicia đều biết. Cũng như hôm nay, Benigno kể cho Alicia về một người đàn ông mà anh đã thấy trong khi xem vở ba lê. Benigno kể say sưa, kể quên cả giờ giấc. Anh mãn nguyện khi nghe nhịp đập trong tim Alicia, anh vui mừng khi nghe từng hơi thở Alicia và anh vui vẻ khi Alicia không phản ứng gì khi anh trò chuyện với cô. Cái cách mà Benigno trò chuyện với cô làm tôi cứ tưởng là chính Alicia đang lắng nghe và thấu hiểu từng lời nói của Benigno. Nhưng không, Alicia vẫn nằm đó, mỉm cười và im lặng. Alicia vẫn ngủ từ ngày này qua ngày khác, từ năm này qua năm khác. Cô bị hôn mê. Trời ơi, tôi muốn kêu lên, tôi muôn thét lên, tôi muốn lên kiện ông trời vì sao ngài quá bất công. Phải tôi gặp chú cóc thì tôi đã xin theo chú lên kiện trời. Nhưng vì tôi không gặp chú nên suốt bốn năm liền Benigno cứ mải mê trò chuyện với Alicia như một người đang sống bình thường. Anh không hề bận tâm rằng Alicia có nghe thấy anh nói không, nhưng anh quả quyết rằng Alicia sẽ tỉnh giấc vào một ngày nào đó. Các bạn ơi, hãy nói cho tôi biết Benigno có là một kẻ “bám váy phụ nữ” hay không khi ngày nào anh cũng lo cho Alicia từng miếng ăn, từng công việc nhỏ nhặt và tỉ mỉ như: dọn dẹp, lau chùi, tắm rửa, làm vệ sinh thân thể và thậm chí cắt tóc cho Alicia? Benigno sống giữa những cô y tá khác và lo cho Alicia từng công việc nhỏ nhoi và nhạy cảm như giúp cô trong những lần cơ thể cô đi vào thời kỳ kinh nguyệt. Nhìn Benigno lau chùi cơ thể cho Alicia, nhìn Benigno làm vệ sinh thân thể cho Alicia, nhìn Benigno tắm cho Alicia, nhìn Benigno ngồi đó trò chuyện cùng Alicia bạn có cho Benigno là một thằng đàn ông “bám váy phụ nữ” hay không? Anh vẫn ngồi đó, thủ thỉ, thì thầm với Alicia. Thậm chí anh còn gặp gỡ Lydia - một người hôn mê khác và anh đã có ý định cho hai người làm quen. Anh mang Alicia và Lydia ra ban công, để hai cô gái có thể gặp gỡ, làm quen và trò chuyện.

Benigno như một anh chàng đần độn trong mắt các cô y tá cùng anh chăm sóc cho Alicia. Họ cứ thì thầm về anh, một anh chàng tình nguyện làm công việc chăm sóc cho một bệnh nhân đang hôn mê. Họ cười nhạo cái tuổi xuân đang dần qua đi trên gương mặt của Benigno. Và rồi họ cũng nhàm chán với anh, một chàng trai ngày nào cũng đi làm mấy công việc được cho là công việc của phụ nữ ấy. Benigno có kết thúc cuộc đời mình như thế không? Một cuộc đời nhàm chán với những công việc quen thuộc cứ lặp đi lặp lại. Một tình yêu bấp bênh không chắc chắn. Không, anh tự bảo với mình là không. Benigno làm mọi thứ vì Alicia. Anh đi xem ba lê và phim câm cũng là vì Alicia. Anh muốn mình là người sẽ thổi vào những hơi thở của Alicia những sở thích của cô. Nếu cô không thể thưởng thức và thoả mãn những sở thích của mình thì chính anh, anh sẽ là người trao lại cho cô những sở thích đó. Benigno đã sống cuộc đời của Alicia. Anh làm những điều mà Alicia thích, xem những gì mà Alicia xem và anh trò chuyện với Alicia mỗi ngày. Việc làm đó Benigno làm như định mệnh đã sắp đặt cho mình như thế. Anh chưa bao giờ tự hỏi rằng mình làm điều có làm cho Alicia thức tỉnh? Mình làm điều này có lợi gì cho bản thân mình hay không? Mình làm điều này thì khi Alicia thức tỉnh cô ấy có yêu và chấp nhận mình không? Điều mà anh quan tâm là người hôn mê đang nằm đây chính là cô gái mà ngày ngày anh thầm thương trộm nhớ. Anh làm những việc này vì đây chính là cô - một người con gái mà anh thầm thương trộm nhớ. Anh hy sinh cả cuộc đời mình vì đây chính là cô - người con gái anh thầm thương trộm nhớ. Anh làm mọi việc đơn giản chỉ vì Alicia chính là Alicia. Anh lấy những công việc làm vệ sinh thân thể hay dọn dẹp phòng ốc, trò chuyện cùng cô là những công việc thích thú. Có thú vị thì anh mới có thể làm được từ ngày này qua ngày khác, bền bỉ và dai dẳng như thế. Benigno không có cái vẻ ngoài thật hào hoa phong nhã, không có cái cách nói chuyện “chết người” hay những tiêu chuẩn mà các cô thường đòi hỏi ở một người con trai. Có nghĩa gì một gương mặt đẹp, một giọng nói ấm áp hay đôi vai rộng và chắc? Những thứ ấy Alicia không cần. Cô không thể nghe, không thể nhìn cũng không thể sờ mó thì những thứ trang sức đó không cần cho Benigno. Benigno chỉ có một trái tim yêu, một tấm lòng bền bỉ và chung thủy như nàng Tô Thị xưa kia vẫn đứng đó trông chồng. Benigno chỉ có những hành động bình thường để lo cho Alicia từng nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống hằng ngày. Hết. Benigno chỉ có thế. Ít thôi nhưng đủ để đánh thức Alicia dậy từ một cõi hư vô.

Benigno đã đánh thức Alicia dậy bằng một hành động không ai có thể tưởng tượng: anh đã quan hệ tình dục với cô ngay chính trong căn phòng đó. Benigno bị đuổi việc và tống ngay vào tù. Mọi người bàng hoàng khi khám phá ra điều này. Benigno vẫn như thế. Không có phản ứng rên la khóc lóc, những việc anh làm anh sẽ sẵn sàng chấp nhận. Anh đã đủ lớn để chịu trách nhiệm với tất cả những việc mình đã gây ra cho Alicia. Nhưng Benigno không quan hệ với Alicia để thoả mãn dục tình. Anh chỉ muốn mình ở trong Alicia mãi mãi. Anh muốn con tim mình sẽ hoà cùng nhịp đập với Alicia. Anh muốn hơi thở mình sẽ đều đặn như hơn thở của Alicia. Anh muốn cơ thể của mình sẽ chìm vào cơ thể của Alicia. Benigno quyết định cưới Alicia khi anh biết mình đã có những hành động vượt quá sự cho phép giữa một người đàn ông và một người đàn bà. Nhưng có cần hay không những thủ tục lễ nghi khi mà ngày nào Benigno cũng chăm sóc cho Alicia hơn cả một người chồng lo cho vợ mình. Anh có trách nhiệm với cô và muốn mọi thứ đều danh chính ngôn thuận. Anh không như những thằng đàn ông khác, sẵn sàng trốn chạy người yêu khi biết nàng có thai cũng như sẵn sàng quan hệ tình dục với nàng khi còn còn trinh nguyên. Những cuộc tình của những thằng đàn ông quyến rũ thường sẽ kết thúc ở phòng phá thai nhiều hơn là ở nhà thờ. Thời bây giờ muốn kiếm một thằng đàn ông vô trách nhiệm không phải là khó. Sách báo cứ công bố những tỷ lệ phá thai của thiếu nữ tuổi dậy mỗi ngày một cao. Giới trẻ ngày nay biết quan hệ tình dục đủ kiểu và cũng biết trốn tránh đủ kiểu. Họ là ai, những chàng trai có hoài bão lớn như làm ông này bà kia, mong muốn sáng tạo cái mới, ước mơ bay lên cung trăng sao Hoả như để chứng tỏ cái “bản lĩnh đàn ông thời nay”. Họ thường yêu và lo cho cái hoài bão kia đến nỗi cái bào thai lớn dần trong bụng người yêu lúc nào không hay. Rồi đổ thừa, rồi chia tay, rồi sứt mẻ, rồi sao cũng được miễn là họ rứt khỏi cái của nợ này để tiếp tục suy nghĩ cho những hoài bão to lớn, vĩ đại khác. Đàn ông là thế. Ừ, họ lo chuyện lớn, chuyện xã hội, chuyện thiên hạ. Họ giỏi tranh đấu, thuyết trình, kiếm tiền bươn chải và cua gái. Họ giỏi đủ cả tứ đổ tường và những món ăn chơi thời hiện đại. Nhưng có bao giờ họ nghĩ rằng mình sẽ giúp vợ, mẹ hay chị mình rửa một vài cái chén, nấu cho mọi người một bữa cơm ngon, thay tã hay giúp con làm vệ sinh cá nhân, giặt đồ hay đổ rác, làm những công việc nội trợ trong nhà ấy không? Những thứ đó họ xem như là “chuyện đàn bà” và không hề mó tay vào. Họ không được bằng Benigno một phần nhỏ. Thế nên họ thường ghen tỵ với anh và cười chê anh như một anh chàng khờ khạo ngu dốt. Họ luôn vỗ ngực tự xưng mình đã lớn. Đúng, chỉ có những chàng trai đã lớn thì mới đủ “điều kiện" để làm bạn gái mình có thai. Nhưng thiết nghĩ, nếu họ tự cho mình đủ lớn để quan hệ tình dục với bạn gái thì họ cũng đã đủ lớn để chịu đủ mọi trách nhiệm về mọi chuyện có thể xảy đến cho bạn gái của mình và chính bản thân mình. Đừng để cái “lớn” của bản thân phải bất lực nhìn bạn gái “nước mắt lưng ròng” nơi cửa phòng khám và phá thai, bạn nhé!


…ngày mải ngày mai…

Tôi không biết phải kết thúc bài viết của mình như thế nào? Tôi sẽ không thể hoàn thành bài viết cũng như câu chuyện về một nàng Tô Thị còn đang dang dở. Nhìn Alicia tươi cười bên cô giáo dạy múa ba lê của cô, tôi thấy mãn nguyện. Tôi thấy trong ánh mắt nụ cười của Alicia một cái gì đó quen thuộc. Tôi thấy từ cử chỉ của Alicia rất quen thuộc và tôi thấy những lời nói của cô có những hơi thở rất ấm áp. Alicia – cô bé đã tỉnh giấc sau một giấc ngủ rất dài. Alicia như nàng công chúa bước ra từ trong truyện cổ tích. Nhưng Alicia chưa bao giờ thấy mặt hoàng tử của mình bởi vì hoàng tử của cô đã ở trong trái tim, ánh mắt, nụ cười của Alicia mãi mãi. Vâng, tôi nhìn thấy Alicia cười khi tôi nghe tiếng trò chuyện của Benigno văng vẳng đâu đây. Tôi nhìn sâu trong ánh mắt của Alicia có cái lung linh, ngời sáng của Benigno. Tôi nghe thấy từng hơi thở của Alicia và từng nhịp tim đều đặn của Benigno. Alicia và Benigno – Alicia và Benigno – Hai người nhưng chỉ là một cuộc sống. Alicia đã sống bằng con tim của Benigno và Benigno đã hồi sinh trong cơ thể tươi mới của Alicia.


…ngày xửa ngày xưa…

Nàng Tô Thị vẫn bồng con đứng đó, vẫn chung thủy chờ chồng. Nắng, gió và thiên nhiên có thể làm da thịt nàng hoá đá nhưng nếu một ngày nào đó, chồng nàng chưa trở về thì nàng vẫn còn đứng đó, im lặng và trầm tư, một lòng chờ mong.


…ngày nảy ngày nay…

Truyền thuyết bảo rằng họ đã hoá đá. Họ - những con người một lòng thủy chung son sắt như nàng Tô Thị, bà tôi, mẹ tôi, chị tôi và cả Benigno đã hoá đá theo thời gian. Da thịt họ có thể lạnh giá, đôi mắt họ có thể nhạt nhoà, đôi tai họ có thể ù đi, tứ chi họ có thể tê cứng nhưng con tim họ thì sẽ không bao giờ hoá đá…


…ngày mải ngày mai…

 

Bài viết của 294u (c) yXine.com

 

Bình luận
Gửi bởi vanity - vào lúc 09:04 - 19/04/2005
Tôi đã từng nghe một câu nói như thế này: "Tình yêu tồn tại lâu nhất là tình yêu không được đáp lại". Benigno là như vậy đó. Yêu một cách âm thầm, bền bỉ và có phần hơi ám ảnh. Nhưng tình yêu không chỉ cao đẹp và hi sinh mà nó còn chứa dục vọng và ích kỉ nữa. Khi Benigno quan hệ tình dục với Alice mà không hề được sự đồng ý của cô (cho dù cô đang bất tỉnh đi nữa) thì là một hành động vượt quá giới hạn cho phép. Tình yêu khiến con người mù quáng như thế đó. Sẵn sàng hi sinh, làm mọi thứ cho người mình yêu nhưng cũng ích kỉ chiếm đoạt nếu có cơ hội.
(Tình yêu ám ảnh kiểu này nhiều lúc rất rợn vì họ yêu hết mình nhưng cũng không để cho người họ yêu yên nếu họ không đáp lại tình cảm!)

Điều tôi thấy đau đớn nhất là khi Alice tỉnh dậy, cô không hề biết chuyện gì đã xảy ra với mình và cũng không hề biết có một anh chàng yêu cô và mù quáng chết vì cô.

Talk to her - hãy nói với cô ấy. Tuy rằng cô ấy không thức tỉnh nhưng trong cơn mê cô mơ hồ cảm nhận được tình cảm dành cho cô.
 
Gửi bởi heomoi - vào lúc 11:04 - 20/04/2005
Chưa có dịp xem phim này nhưng một chút cảm nhận về tình yêu bỗng đến khi đọc reply của vanity.Thật,tình yêu theo tôi thấy đơn giản lắm.Nó giúp bao con người riêng rẽ tìm thấy nhau cùng vui vầy niềm hạnh phúc giản dị.Chỉ duy cách con người ta yêu nhau quá kỳ lạ.Chúng ta tự làm vấn đề phức tạp hơn.Chính bản thân tôi chưa yêu đâu,mới lỡ nhúng ngón chân vào thôi đã thấy bao câu chuyện kỳ lạ ko nguyên nhân nảy sinh
Đau khổ, hờn xót , vị kỉ , nghi ngờ khủng khiếp đến tận diệt nhau và cũng quá ngọt ngào hạnh phúc khi một ngày kia anh và em lại ngồi bên nhau.

Người Pháp có câu này rất đúng "Theo tình tình phớt.Phớt tình tình theo" Mình ruồng bỏ người yêu mình để kiếm tìm vô vọng sự ruồng bỏ từ một người khác.Mình nhẫn tâm với người ta,họ một mực giữ vững tình cảm đó.Mình cần thì gọi họ,ko cần thì đá họ đi.Khi quay lại thì thấy có một người vẫn đứng đó.Kỳ lạ quá đổi.
Và có biết bao chuyện tình ko tên khác tiếp tục cuốn con người ta vào vòng xoáy hoa hồng đen.Quá kỳ lạ đến đỗi heo tôi vừa ăn lại vừa sợ chết nghẹn
 
Gửi bởi 294u - vào lúc 07:04 - 22/04/2005
"Theo tình tình phớt. Phớt tình tình theo" ???
Thật sự một con người không biết nhận thức ai là người mang hạnh phúc đến cho mình và ai là người mang đến những đau khổ cho mình, thì kô nên được thừa nhận một tình yêu nào cả.
 
Gửi bởi heomoi - vào lúc 18:04 - 22/04/2005
Thật sự một con người không biết nhận thức ai là người mang hạnh phúc đến cho mình và ai là người mang đến những đau khổ cho mình, thì kô nên được thừa nhận một tình yêu nào cả


Sao lại ko nên thừa nhận một tình yêu nào nhỉ???Tình yêu muôn hình vạn trạng qua con mắt người đời.Yêu trong ganh ghét,yêu trong mỏi mòn,yêu trong cay nghiệt và yêu trong thờ ơ tất nhiên khác với tình yêu rải đầy hoa hồng bằng phẳng.Duy nhất, giống ở chỗ những con người này tin là mình yêu nhau.Chẳng cần biết kếc cục thế nào,họ vẫn trong cơn mê riêng mình và họ hài lòng.
Tôi thấy chẳng cần sự tuyệt đối nào ở tình yêu và mọi sự trên đời này cũng vậy.Cứ làm đi , rồi thấy.

Bạn 294u hình như gặp vấn đề trong cuộc đuổi chạy ái tình nên có vẻ thật thà quá nhỉ.Đùa thôi bạn nhé
 
Gửi bởi psycho - vào lúc 20:04 - 28/04/2005
Có thể ngoài kia, giữa cuộc sống nham nhở mà tự nó ngày ngày và cả đêm khuya đang đào bới lên những phiền muộn ..chưa bao giờ tồn tại một Benigno ...nhưng tôi vẫn dành nguyên sự yêu mến và lòng ngưỡng mộ cho " tượng đài " anh...ừ có chứ tượng đài BENIGNO mà 294u đã bằng cách nào đó đã dựng lên...có thể là cách này:...cay nghiệt với tât cả đàn ông và chỉ tôn vinh một người xưng đáng nhất...
Tôi chợt nhớ tới mấy dòng này " đàn ông thấy con gái như người khát thấy dòng suối mát giữa rừng ,vồ lấy uống no lê , tắm rửa và cả giặt đồ...xong xuôi là ...đái." trong hệ qui chiếu của 294u ý kiến này có vẻ đúng quá..
 
Gửi bởi 294u - vào lúc 07:05 - 02/05/2005
"" đàn ông thấy con gái như người khát thấy dòng suối mát giữa rừng ,vồ lấy uống no lê , tắm rửa và cả giặt đồ...xong xuôi là ...đái."
---> tại sao hồi nào tới giờ tôi chưa biết câu này ta thanks psycho :X
 

yXine reloaded: bản quyền của yxine (c) 2003
Liên hệ:
admin@yxine.com
Mọi tổ chức sử dụng bài viết / thông tin từ yXine xin vui lòng ghi rõ nguồn gốc và người viết
banner quang cao
QUẢNG CÁO
Liên hệ: ad@yxine.com